Cafe Đắng! Hay Đắng Trong Lòng.
Từng giọt đắng nhẹ nhàng rơi xuống
Từng giọt tình cuồn cuộn dâng lên
Ngồi trong quán nhỏ không tên
Lắng nghe yêu dấu đến bên cuộc đời
Cà phê đá đắng không anh hỡi
Không em ơi! Vì bởi em bên
Vị nồng không thể đặt tên
Đắng trên đầu lưỡi ngọt trên tâm hồn
Pha thêm sữa như hôn môi đỏ
Như giọt tình đang nhỏ vào tim
Nhẹ nhàng hôn lấy môi mềm
Ngọt trên đầu lưỡi mát thêm tâm hồn
Cà phê đá đậm đà không đắng
Cà phê sữa sâu lắng tình ta
Mong chờ hạnh phúc không xa
Cà phê, sữa, đá một nhà yên vui!
Sao cứ mời em một cốc cà phê đắng?
Những bông hồng tháng chín vẫn còn nguyên
Gió tháng ba bay từ bài thơ cũ
Kỷ niệm nào ai còn nhớ, ai quên?
Người không gặp mà sao mùa cứ nhắc
Gió xưa đâu bay nữa để nuông chiều
Nắng vỡ nợ trên những hàng cây biếc
Bước chân về từ lối rất cô liêu…
Chiều em bỗng quen cà phê vị đắng
(Chẳng còn anh đây nữa để thêm đường)
Thôi bỏ hết những ngọt ngào mời mọc
Gọi riêng mình một cốc đen xuông.
Một mình bên cốc cà phê
Một mình nhấm nháp lời thề đã phai
Cà phê tí tách sớm mai
Hạt huyền tựa ánh mắt ai hôm nào
Ngoài trời đổ trận mưa rào
Tình thôi đã hết ngọt ngào từ đây
Xót xa ôm một khối cay
Ngấm thêm vị đắng mới hay sự đời
Thì thôi hãy cứ khóc cười
Thì thôi ta hãy như người chưa quen
Nếu gặp xin đừng gọi tên
Đừng đem sợi nắng rải lên tình buồn.
Một mình ly đắng cà phê
Quanh ta bóng dáng em về thênh thang
Từng giọt buồn xuống mênh mang
Ngoài kia gió buốt ngỡ ngàng phố mưa
Quán hẹn gợi nhớ mùa xưa
Quay lưng bóng dáng em vừa chợt qua
Áo ai bay giữa hồn ta
Chiều mênh mông tím nhạt nhòa dư hương
Biển dào dạt chút vấn vương
Lặng im trong nỗi vô thường nhớ nhau
Nhiều khi lòng thấy chợt đau
Từng cơn sóng vỗ… nát nhàu buồng tim…
(Vị Cafe Đắng! Hay Đắng Trong Lòng.)



No comments:
Post a Comment