Bao lâu ấp ủ mong ngày chờ đêm
Mỗi lần trăng sáng qua thềm
Ngỡ người về đến ngọt bền duyên tơ
Nào ngờ...chờ vẫn cứ chờ
Người đâu chẳng thấy tình mơ vỡ rồi
Dư âm vị ngọt đôi môi
Còn hoài giữ mãi trong đời nào quên
Chiều buồn nhuộm tím con tim
Gánh sầu ôm nặng đi tìm người thương
Còn đâu nưã...mộng thiên đường
Nay đà tan vỡ sông tương ngăn rồi
Thu chiều giá buốt tình côi
Lá buồn ảo não chân đồi rớt rơi
Trời thu lạnh lẽo góc đời
Phố xưa vẫn đợi Người ơi...quay về
Buồn chi Anh nữa cho hoen úa vương mi...
Ngày mai nắng lên mưa tạnh ta lại gặp nhau...
Nên ngủ đi đừng lo nghĩ, rồi ta sẽ lại gặp...
Chúc em ngủ ngon...!
Lo...!
BKH

No comments:
Post a Comment